• tác giả

Tin văn nghệ – Tập thơ tiếng Anh của Thường Quán

Years, Elegy là tựa đề một tập thơ mỏng (chapbook) của nhà thơ Thường Quán – in dưới tên khai sinh Nguyễn Tiên Hoàng – vừa được ấn hành bởi nhà xuất bản Vagabond Press, Sydney, Australia. Chỉ in 100 bản, tập thơ có vẻ ngoài giản dị nhưng trang nhã, trang đầu và cuối lót giấy sáp mờ, bìa sau có chỗ cho tác giả đánh số ấn bản bằng tay.

Years, Elegy gồm 13 bài thơ viết trực tiếp bằng tiếng Anh, một thứ tiếng Anh rất nhuần nhị. Như trong thơ tiếng Việt, thơ tiếng Anh của Thường Quán cũng nhiều những liên tưởng bất ngờ và chính xác, cảm xúc tinh tế, ngôn ngữ di chuyển thong thả nhưng diệu ảo. Và trên hết là cái không gian cô tĩnh, đẹp, như những ngôi nhà trên đồi ngày nắng ấm.

Một tập thơ đem trở lại lòng tin và hứng khởi với thơ ca.

Phan Nhiên Hạo

*
Dưới đây là một bài thơ trích từ Years, Elegy:
 
 
Elegy
i.m. Lê Đạt, poet

You count the cows, wrapping up the day
winter up in the barren hills means isolation, that much, and writing
is hard, it keeps sprouting from your head
like fire grass, and you must size up
to those writers who walk in many far & strange cities
who must have dreamed your days and nights
they warm your ears, like a felt hat, figure out your steps, and say
take care
of the lungs, the backbones and the walking shanks;
with them you draw and trace maps
of the future skies, a topology of signs and key words
drugstores and theatres, ports and habours, and the Presence, youth.
your lines, scraping against the worn out terrain, draw a contour
shall be back to the house, shall perhaps, if permitted, have a desk
the animals are scything the feed and the mountain stars
run to the low ends of a stream the tribal children
bathe in, their parents keep guard
Water. This, the feverish shout of the first Spring, a rusted key, a vacuum flask
on parole in a library, you translate texts as a job, live and think
war routine days simply continue from where the hills end
changing of objects in heaven or changing of guards
has less to do with this turning the key, pacing the human walks
on the street there’s always a new grammar,
for the immense, the incongruous and the lonely

Nguyễn Tiên Hoàng