• tác giả

Quỳnh Thi – Mẹ tôi không còn nữa

Vẫn còn trăng đêm
sao đêm lấp lánh
trời đất khóc than
Mẹ ơi ! Mẹ ơi
Con không còn mẹ

Lá ủ thiên thu cây reo tiếng nấc            lá rụng
lá rụng ngoài hiên rất buồn
Lòng nát tan  phủ xuống đời con hai thứ tóc
Mẹ mất đi tang hồ điệp bay qua
Vàng trong  đêm bất tuyệt cách xa
Mắt mẹ dấu trong lần xa vắng
Tình thương còn đọng đêm sương ướt đẫm
Rồi  khép kín nhắm nghiền
Thiên cổ lụy không môt lần mở ra

Tối mẹ từ trần gió hoang vu thầm khóc
Bay rợp nhân gian vườn con cây cối ngả nghiêng
Trong Hospice home tê điếng lời kinh
Lần đầu tiên con đọc dâng hồn mẹ
Trên thiên đàng tiếng vọng bay về không
Mẹ lên trời trồng cây hạnh phúc
Chết đã là sống lại
thoát buồn đau
Một tiến trình bắt đầu
Bắt đầu từ hư vô. . .
Khác lúc bắt đầu từ tiếng khóc        rồi kết thúc bằng im lặng

Vĩnh biệt mẹ thân yêu của con
Từ nay con không còn mẹ
Cả đời con làm kẻ mồ côi.

(Hospice of Spring, đêm 31.05.2012)