Ét xăng, thổi cái xám vào núi lam, Sáng màu nguyên, đang vậy
chợt bết Sơn, từ ống dầu
phố thành về tới ga Diêu Trì,
phố thành Utrillo
và thế là bất kể mấp mớ, đào thoát, bất kể
bật lóng Sáng, cái ướt Sáng màu đậm chảy từ miệng tuýp nói Sơ Sinh >>>
Filed under: Thơ, Thường Quán | Thẻ: Thơ | Leave a Comment »

